Tả cảnh nhộn nhịp sân trường em trong giờ ra chơi

Tả cảnh nhộn nhịp sân trường em trong giờ ra chơi

Bài làm

Ngôi trường là nơi tôi gắn bó nhiều nhất sau gia đình trong suốt ấu thơ của mình. Tôi học tập dưới mái nhà này và ngắm nó mỗi ngày. Rất khó để tôi chọn ra khoảnh khắc nào nó đẹp đẽ, lung linh nhất nhưng khoảnh khắc mà tôi thích nhất có lẽ là sân trường nhộn nhịp giờ ra chơi.

Một hồi trống “Tùng! Tùng! Tùng!” vang lên, chỉ khoảng một phút sau, học sinh từ các lớp nô nức ùa ra sân trường như nhiều dòng sông đổ ra biển lớn. Trong phút chốc, từ không khí tĩnh mịch chỉ nghe tiếng đọc bài vọng ra từ các lớp, sân trường bỗng rộn rã thanh âm.

Tả cảnh nhộn nhịp sân trường em trong giờ ra chơi

Sân trường tôi khá rộng, đủ điều kiện để tổ chức mọi hoạt động vui chơi cho học sinh. Sân được lát gạch đỏ trơn tru, bóng loáng xếp cạnh nhau khiến từ trên cao nhìn xuống, sân trường như một bàn cờ caro khổng lồ.

Trên sân được trồng rất nhiều các loại cây, đa số đều là cây bóng mát gần gũi với học sinh vừa tạo một bầu không khí trong lành vừa như khích lệ chúng tôi biết yêu thiên nhiên hơn. Và đặc biệt đang vào mùa hè nên sân trường đã được điểm thêm vài màu sắc mới lá. Bên cạnh vẻ xanh mướt mát mẻ của bác bàng đã lớn tuổi thì có sự trẻ trung, tươi tắn của nàng phượng đã lấp ló những chùm hoa đầu tiên. Không quá rực rỡ như phượng, chị bằng lăng lại mang đến vẻ đằm thắm dịu dàng với những bông hoa tím thủy chung. Tất cả dường như cũng rộn ràng hơn khi thấy các bạn học sinh ra vui đùa cùng với mình. Những tia nắng đã giảm bớt phần chói chang khi chơi trò trốn tìm lấp ló trong những tán cây. Tiếng chim líu lo, ríu rít như điểm thêm vào bầu không khí những nốt nhạc trong trẻo, làm lòng người bình yên đến lạ. Những cây hoa sam, hoa mười giờ e thẹn, ngại ngùng được trồng trong các bồn cây cũng đang đón nhận ánh sáng để nở hoa.

Hoạt động của các bạn trên sân cũng khá phong phú. Các trò chơi diễn ra dẫn sôi động. Nhiều bạn nữ chọn nhảy dây, đôi chân của các bạn thoăn thoắt nhịp nhàng và nhịp đếm đều đều “một , hai, ba…”. Một số bạn nam thì chơi bi, trò tiêu khiển phổ biến với bất kỳ đứa trẻ nào. Cũng có những bạn trầm lặng hơn khi chọn cách ngồi ghế đá, dưới sự che chở của bác bàng để đọc sách. Đó là những cuốn truyện cười, hoặc truyện tranh đem đến những tiếng cười và sự thư giãn. Tất cả đều tạo nên một ngôi trường tràn đầy sức sống, ồn ã nhưng trong trẻo với những tiếng cười con trẻ, những nụ cười ngây thơ không tắt trên khóe môi. Những giây phút ấy, tôi thấy mình bình yên bên ngôi trường này đến lạ.

Chẳng mấy chốc, hết giờ ra chơi, một hồi trống lại vang lên. Học sinh nhanh chóng trở về lớp chuẩn bị cho tiết học tiếp theo. Sân trường nhanh chóng được trẻ lại vẻ yên ắng như nó vốn có. Đã có tiếng đọc bài nghêu ngao từ đâu đó.

Sân trường nhộn nhịp giờ ra chơi sẽ mãi là một mảnh kí ức đẹp đẽ tôi khắc ghi về ngôi trường mình đã gắn bó, về những năm tháng cắp sách đến trường đầy vui tươi và phấn khởi.