Tả cô giáo chủ nhiệm mà em yêu quý

Tả cô giáo chủ nhiệm mà em yêu quý

Bài làm

Người ta hay gọi:“Trường học là ngôi nhà thứ hai của học sinh”, em tự hỏi vậy phải chăng trong ngôi nhà thứ hai ấy, cô giáo chính là người mẹ hiền luôn yêu thương và che chở cho mình? Từ khi được cô Thủy chủ nhiệm, câu hỏi kia đã được trả lời, cô thật sự là người mẹ ân cần, dịu dàng nhất với em.

Năm nay cô đã ngoài 40 tuổi rồi, dù không còn trẻ nhưng cô luôn nói rằng chỉ cần được dạy các con thì tâm hồn cô luôn ở tuổi 20 mới vào nghề. Khuôn mặt cô đầy đặn, phúc hậu. Và có lẽ, điểm đẹp nhất trên gương mặt của cô là đôi mắt. Hình như mọi yêu thương, mọi dịu dàng đều được phán chiếu qua đáy mắt long lanh tựa giọt nước của cô. Mọi người đều bảo, nhờ ánh mắt mà cô có thể giáo dục học sinh bằng cách ôn hòa, sâu sắc nhất. Chẳng cần bức xúc, mắng chửi khi một bạn nào đó mắc lỗi, sự thất vọng và buồn bã trong mắt cô đã in vào thâm tâm của bạn, khiến bạn tự giác phải hối hận và sửa chữa. Những lúc lớp tiến bộ trong sinh hoạt hay học tập, dù không đạt được hạng nhất thi đua, niềm tự hào vẫn không thể giấu nổi trong đôi mắt cô. Vì vậy mà trong lớp, ai cũng cố gắng phấn đâu vươn lên để được thấy sự hạnh phúc của cô. Cô hay cười, nhất là với học sinh.

Xem thêm:  Em hãy tả lại những cảnh đẹp và sự đổi mới của quê em

Tả cô giáo chủ nhiệm mà em yêu quý

Tuy là giáo viên dạy toán, nhưng cô rất hiểu tâm lí học sinh. Cô luôn khiến những giờ học toán tưởng chừng như rắc rối khó hiểu trở nên nhẹ nhàng và thú vị nhờ giọng nói vô cùng ấm áp của mình. Sự dịu dàng và ân cần tưởng chừng chỉ có ở người dạy văn của cô làm khoảng cách giữa chúng em và các cô bằng không. Cô quan tâm tới từng người một trong lớp, nhớ rõ hoàn cảnh các bạn, mỗi khi ai gặp khó khăn hay có điều khó nói đều tâm sự với cô để được cô an ủi giúp đỡ. Em nhớ rõ có một lần, em bị sốt xuất huyết phải nghỉ học nhiều ngày. Cô đã rất lo lắng mà gọi điện cho mẹ em, đến tận nhà hỏi thăm em đã đỡ chưa, bao giờ thì có thể đi học, thâm chí sợ em không theo kịp kiến thức, cô còn giảng bài qua điện thoại cho em. Không chỉ em, mà cả mẹ cũng vô cùng cảm động và biết ơn, mẹ nói: “Được học cô Thủy là một trong những điều may mắn nhất của đời con. Người thầy không chỉ cần có tầm, mà cũng cần phải có tâm với học sinh nữa!”.

Em sợ rằng một mai mình sẽ quên đi những kỉ niệm, tình cảm quý giá mà cô dành cho vô cùng. Em đã tự hứa phải khắc sâu quãng thời gian được học với cô vào tâm khảm để mỗi lần nhắc về thuở học sinh của mình, hình ảnh người cô giáo tận tụy hiền dịu luôn nằm ở vị trị đẹp nhất.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về ngày khai trường đầu tiên