Tả ông em đang đọc báo ở nhà

Tả ông em đang đọc báo ở nhà

Bài làm

Người gần gũi với tôi nhiều nhất trong gia đình có lẽ là ông nội, ba hay nói, hai ông con là “Thủy” với “Mộc”, hợp tính nhau là phải. Đúng thế thật, dù cách nhau một thế hệ, tôi luôn sẵn sàng chia sẻ và kể với ông mọi điều nhỏ nhặt trong suy nghĩ và quan sát của mình, mỗi lần như vậy, ông đều lắng nghe và đưa ra những lời khuyên quý giá. Khoảng thời gian thích nhất trong tuần là mỗi chủ nhật cùng ông ra vườn chăm sóc vườn cây hoa, nơi ông đã đặt cả tâm huyết chăm chút từng cây nhỏ một. Vườn cây là công việc tự nguyện của ông, là thú vui tuổi già mà ông tìm đến, tôi rất thích nhìn ông chăm sóc vườn cây, lúc ấy ông trông như một người kỹ sư nông nghiệp tỉ mẩn với từng đứa con tinh thần của mình vậy.

Một ngày chủ nhật mùa hè thời tiết mát mẻ. Không gian buổi sáng thật thoáng đãng và trong lành, đủ để con người ta có thể quên hết đi những mệt mỏi và căng thẳng của cả một tuần dài, thả mình vào với thiên nhiên. Đồng hồ điểm 6:30 sáng, sau khi uống tách trà nóng thơm mùi hương sen đồng nội, ông lặng lẽ bước ra vườn, vừa đi vừa vươn vai và hít thở nhè nhẹ cho thật sảng khoái. Vườn cây hoa của ông là nơi mà tôi coi là bình yên nhất giữa chốn phố thị tấp nập này. Không phải tiếng còi xe hay tiếng người ta nói chuyện ồn ào, vườn cây của ông là nơi tiếng chim non ríu rít chuyền cành, nơi tiếng gió thổi nhè nhẹ qua từng tán lá. Có một vài cây thế, nhìn chúng thật khỏe khoắn và chững chạc như những người đàn ông trưởng thành của khu vườn vậy. Ông cầm chiếc kéo, đứng trên chiếc ghế cao, tỉa từng tán cây để nhìn tròn và bằng, ánh mắt ông đăm chiêu, nghiêm túc, cẩn thận nhìn đi nhìn lại từng nét tỉa của mình, không quên nói chuyện với tôi về loài cây si, cây xanh này. Ông cẩn thận dạy tôi, “đây là dáng huyền”, hay “kia là dáng trực”,… Mỗi cây với hình dáng độc đáo như này đều là công sức uốn nắn từ lúc còn non của ông. Đối với tôi, ông là một tín đồ cây cảnh thực thụ, cách ông ghép núi đá vào thân cây hay tỉa tỉ mẩn từng tán cây khiến tôi vô cùng thích thú. Gương mặt ông lúc thì nhăn lại đôi chút khi chưa ưng ý, và cũng dãn ra thật hiền từ và đẹp đẽ khi nhìn lại thành quả của mình.

Tôi thích cùng ông chăm sóc những cây hoa hồng và hoa hướng dương ở giữa vườn, ông cầm bình lớn, cháu cầm bình nhỏ, tưới mát cho hoa giữa ánh nắng mùa hạ, ngắm nhìn những bông hoa nở rộ dưới ánh mặt trời mà lòng vui phơi phới, ông luôn mỉm cười khi đến vườn hoa: “Lũ này đẹp mà dễ chăm, mấy cây thế kia làm ông cháu mình mất cả ngày mà còn chưa ưng ý”. Nói thế thôi chứ chăm sóc cây là thú vui của ông, tôi luôn thấy tâm trạng ông thoải mái sau khi từ vườn về, và trong lúc ông làm việc, ánh mắt ông luôn thật tập trung, những giọt mồ hôi chảy dưới mái tóc bạc và đôi bàn tay nhăn nheo đầy đốm đồi mồi, chưa bao giờ thấy ông than phiền về công việc của mình. Ngoài cây xanh, cây hoa, vườn của ông còn có rau và cây ăn quả, ông chăm sóc chúng vô cùng cẩn thận, ông hay dạy tôi về các loại phân bón cho từng loài cây, cũng như đặc trưng của chúng. Mỗi buổi ra vườn cùng ông lại thấy mình như học thêm được thật nhiều điều về thế giới tự nhiên, về cuộc sống này, ông là một người đầy triết lí và có lối sống đẹp.

Ông là một trong người mà tôi vô cùng ngưỡng mộ, cách sống, suy nghĩ và cách làm việc của ông, luôn thật cẩn thận và tâm huyết, tôi luôn mong mình có thể trở thành một người như ông nội, sống thật thanh bạch, đầy niềm vui và thư thái.